Sống phải biết đòi hỏi

0
50


(1)

Hồi học cấp 3, lớp tôi có một bạn được mệnh danh là “siêu nhân”. Mỗi ngày, cậu ấy đều buộc một bao cát vào chân rồi chạy một mạch đến trường. Lúc tan học, cậu cũng cứ như thế để chạy về nhà. Vỏn vẹn ba năm, dù mưa gió bão bùng, thói quen này của cậu ấy vẫn chưa từng thay đổi.

Ngày ấy, mọi người tưởng chàng trai đó là người sắt, bởi mỗi ngày cậu đều miệt mài rèn luyện công phu như vậy bất kể bận rộn đến đâu. Mặc dù mọi người đã sớm biết cậu có tài năng thiên bẩm về thể dục thể thao nhưng không biết cậu đang gắng sức luyện tập môn gì. Mọi chuyện trở nên sáng tỏ trong một tối liên hoan văn nghệ, khi thầy giáo chủ nhiệm bảo cậu ấy biểu diễn một tiết mục cho mọi người xem.

Hóa ra, cậu ấy luyện môn Thái cực quyền. Từng chiêu thức đều khiến mọi người bị thu hút. Thành tích học tập của cậu ấy chỉ xếp hạng trung bình, bình thường cậu cũng không tỏ vẻ gì là một cá nhân nổi bật. Không ngờ có một ngày, tất cả chúng tôi đều phải ngả mũ thán phục trước màn trình diễn của chàng trai này.

Trong khoảnh khắc đó, tôi tự hỏi không biết có bao nhiêu người đã cảm thấy tự ti và xấu hổ vì bản thân không bằng người khác. Riêng cá nhân tôi lúc ấy đã giành cho cậu một sự tôn trọng mãnh liệt.

Suốt 3 năm trời, chỉ dựa vào tính kỉ luật và tự giác, cậu ấy đã đánh bại sự lười biếng của bản thân, chiến thắng được sự khắc nghiệt của thời tiết. Đến ngày thi đại học, cậu ấy đã đỗ vào trường đại học mong muốn với điểm số cao hơn mức điểm chuẩn cùng với thành tích năng khiếu đặc biệt.

Để nhìn nhận một người có xuất sắc hay không, bạn đừng chỉ đánh giá dựa vào tài năng bẩm sinh, mà hãy để ý cả việc người đó có thể đảm bảo tự giác và kỉ luật đến đâu.

Điều kiện quan trọng nhất để vận may mỉm cười với bạn: Sống phải biết đòi hỏi - Ảnh 1.

(2)

Trang là một vận động viên bơi lội chuyên nghiệp, nhưng sớm phải giải nghệ do chấn thương. Cô ấy nói với tôi rằng lúc còn trong đội tuyển thi đấu, mỗi ngày tập luyện đều giống như một ngày tu hành khổ hạnh của các tu sĩ.

Sau khi giải nghệ, cô vẫn kiên trì luyện tập cho dù đã không còn những lịch tập luyện dày đặc hay yêu cầu nghiêm khắc từ phía huấn luyện viên. Ngoài việc đạp xe và bơi lội, mỗi ngày cô đều chạy bộ 90 phút, đi tập Yoga hoặc Pilates. Lúc tôi quen cô tại phòng tập thì cô cũng đã tập ở đây được 2 năm.

Trang nói, sau khi giải nghệ, nhiều vận động viên thường loại bỏ hoàn toàn việc luyện tập ra khỏi thời gian biểu. Vì vậy, họ bắt đầu mất kiểm soát cân nặng, mất đi vóc dáng cân đối và để bản thân bị mắc phải nhiều bệnh lý. Việc cô chủ động tự giác tập luyện chính là để giúp cho cơ thể thích nghi dần với tiết tấu vận động chậm lại so với hồi còn là vận động viên chuyên nghiệp. Chỉ cần đó là chuyện đem lại lợi ích cho bản thân, cho dù không có ai giám sát hay yêu cầu, Trang cũng đều tự giác thực hiện.

Hiện nay, Trang đã được đội tuyển bơi lội cũ mời về làm huấn luyện viên. Tuy không thể làm một vận động viên chuyên nghiệp nữa, Trang vẫn có thể phát huy sở trường của bản thân ở lĩnh vực yêu thích.

Cho dù được đặt vào trong một môi trường thoải mái và buông thả, một con người xuất chúng vẫn luôn đặt ra những yêu cầu riêng cho bản thân, nghiêm túc duy trì phong độ và kỉ luật.

Trong thời gian ngắn, sự tự giác và kỉ luật chắc chắn chỉ đem đến một sự thay đổi không đáng kể. Nhưng nếu bạn đủ kiên nhẫn duy trì, sự tự giác và kỉ luật ấy sẽ trở động lực đẩy bạn đi xa hơn so với những người khác và đến gần hơn với thành quả của mình.

Điều kiện quan trọng nhất để vận may mỉm cười với bạn: Sống phải biết đòi hỏi - Ảnh 2.

(3)

Chị Duyên là người thầy đầu tiên mà tôi gặp khi đi làm. Tôi gọi chị là thầy bởi vì tôi ngưỡng mộ những phẩm chất cao quý của chị.

Bất kì công ty nào cũng có những người nhân viên lười biếng. Cấp trên giao cho phần việc nào, họ chỉ biết phần việc ấy, sau đó làm cho hết trách nhiệm. Những người nhân viên như vậy không bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ thêm chút sức lực để đạt hiệu quả cao hơn trong công việc.

Chị Duyên không phải là những người như vậy. Mục tiêu chị đặt ra cho bản thân bao giờ cũng vượt qua mức tiêu chuẩn thông thường. Khi làm báo cáo, chị không bao giờ nhìn lướt qua một lượt rồi nộp luôn như người bình thường vẫn hay làm. Chị sẽ xem xét xem bản bảo cáo đã thực sự rõ ràng đến mức người ngoài nhìn thoáng qua là nắm bắt được luôn không. Chị yêu cầu những số liệu trong bản báo cáo phải “có hồn”, nghĩa là hướng tới một mục tiêu cụ thể.

Chị ấy quan niệm, nếu muốn xuất sắc hơn người khác, thì bản thân đừng chỉ dừng mãi ở mức tiêu chuẩn. Chúng ta phải tự nâng mức tiêu chuẩn của bản thân lên cao, tạo động lực để không ngừng học hỏi và trau dồi. Chỉ khi ý thức được bản thân vẫn còn nhiều khiếm khuyết, chúng ta mới có thể chuyên tâm thay đổi để tốt hơn.

Nếu như chuyện nào làm cũng chỉ dừng ở mức “tạm bợ”, liệu chúng ta có thể sống một cách “tạm bợ” như vậy được bao lâu, trước khi bị xã hội vùi dập?

Chị ấy chỉ lớn hơn tôi 3 tuổi, nhưng thành tích sự nghiệp đã khiến người khác phải nể phục, trở thành người hướng dẫn nghiệp vụ trẻ nhất của công ty. Trong mắt của người mới đến, chị là người được lãnh đạo trọng dụng, sở hữu mức lương cao nhất nhì nơi đây. Còn trong mắt tôi, chị ấy là nhân viên nghiệp vụ tận tình chu đáo nhất. Chị quan tâm đến từng phản hội và yêu cầu của khách hang. Chị cũng là người luôn miệt mài chỉnh sửa tài liệu hướng nghiệp để giúp những người mới đến nhanh nắm bắt kiến thức. Với tôi, chị là một người thành đạt nhờ không ngừng rèn luyện và đòi hỏi bản thân.

Một người không biết đòi hỏi bản thân mình thì cũng không có tư cách đi đòi hỏi thế giới. Một người xuất chúng không phải từ khi sinh ra đã có sao chiếu mệnh hay may mắn hơn người khác. Họ hơn người ở chỗ họ luôn tự đặt ra yêu cầu cho chính mình trong mọi việc. Họ không vì sự thoải mái nhất thời để buông thả bản thân, không vì khổ cực mà từ bỏ mục tiêu.

Sự nghiệp của mỗi chúng ta được xây đắp bằng tâm sức, mồ hôi, thậm chí là cả xương máu của chính mình. Nhưng dù cho có vất vả cơ cực đến đâu, ta vẫn có thể vỗ ngực tự hào khi bản thân đã tự gây dựng nên tất cả. Biết đòi hỏi bản thân, chúng ta sẽ trưởng thành và trở nên tốt đẹp hơn sau mỗi lần nỗ lực cố gắng.



Kiều Oanh



Source link